Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Người thê thiếp bồ bịch 10 năm nhưng chồng chẳng thể hận, lý do phải suy ngẫm

Khi được hỏi khái niệm thế nào là chiến thắng, phần đông quần chúng sẽ nghĩ ngay tới chuyện thực hiện được những thành tích trong sự nghiệp nhờ làm việc khôn xiết bản thân mình, nhận thật phổ quát tiền, sắm được đông đảo những thứ bản thân mình muốn, có cuộc sống phong túc, dễ chịu… Người nhân viên ngân hàng này cũng tin là vậy, cho đến khi phát hình thành việc bắt bồ của hậu phi, và điều đó đã diễn ra đến 10 năm.

Ông thậm chí không thể ghét bỏ hiền thê mà thay vào đó, đăng lên Facebook cá nhân những dòng nghĩ suy tuy dài nhưng thật sự khiến dân chúng phải nghĩ lại về điều thật sự cần thiết trong cuộc sống của bản thân:

 (Ảnh: Internet)

(Ảnh: Internet)

“Tôi là một nhân viên ngân hàng 46 tuổi, đã sống toàn bộ đời ngược hẳn lại với những gì tôi từng hy vọng. Rất nhiều những giấc mơ và mê mẩn của tôi đều đã quá xa, thay vào đó là một công tác hành chính, 6 ngày mỗi tuần, trong vòng 26 năm. Tôi liên tục lựa chọn đoạn đường bình yên cho mọi thứ, và sau cùng nhân tố đó đã thay đổi nhân loại tôi.

Bữa nay, tôi nhận thấy hoàng hậu chính mình đã bắt nhân tình suốt 10 năm qua. Con trai thì hững hờ với tôi. Tôi cũng nhận ra đã không tham gia đám tang của chính cha bản thân. Tôi không chấm dứt cuốn tiểu thuyết của bản thân mình, không đi du lịch, không hỗ trợ người vô gia cư... phần đông những vấn đề mà tôi nghĩ đã chắc chắn về bản thân ngay từ những năm cuối tuổi thiếu niên và mới vừa trở thành một tuổi teen máu nóng. Ví như con người trẻ tuổi ấy chạm chán tôi hôm nay, có nhẽ tôi sẽ bị đấm ngay giữa mặt.

Hãy khởi đầu với nhân loại tôi khi 20. Trong khi mới chỉ hôm qua thôi khi tôi cam kết rằng bản thân mình muốn đổi mới nhân loại. Dân chúng mếm mộ tôi, và tôi yêu mến dân chúng. Tôi tươi mới, sáng tạo, dám thử thách và thú vị. Tôi có hai giấc mơ, là viết một cuốn sách và đi ngao du vòng vòng vèo nhân loại, trợ giúp người vô gia cư, bần hàn. Lúc đó, tôi đã hứa hẹn hò với bà xã bây giờ được 4 năm. Ái tình của tuổi xanh. Cô ấy yêu sự tự do của tôi, năng lượng của tôi, kỹ năng khiến quần chúng cười và cảm thấy được kính yêu của tôi. Tôi biết cuốn sách của chính mình sẽ đổi mới trái đất. Khi 20 tuổi, tôi đã viết được đến trang 70. Và giờ, ở tuổi 46, tôi vẫn ở trang 70. Khi 20 tuổi, tôi đã xách ba-lô lên đi vòng vòng quanh New Zealand, Philippines. Tôi dự kiến đi hết châu Á, rồi châu Âu, các nước khu vực châu Mỹ. Đến giờ này, tôi mới chỉ đến New Zealand và Philippines.

Và giờ tôi sẽ tới thời gian khi mọi thứ mở đầu thành sai, nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Tôi 20 tuổi, là con một. Tôi cần ổn định. Tôi cần một công tác có bằng cấp, thứ sẽ sai khiến cả đời tôi, để rồi hiến đâng cả cuộc đời còn lại của chính mình cho một công tác hành chính. Tôi đã nghĩ gì? Khiến sao tôi có thể sống khi công việc là cả cuộc sống của chính mình? Sau khi về nhà, tôi ăn tối, sẵn sàng công việc ngày hôm sau, đi ngủ lúc 10 giờ tối và tỉnh giấc lúc 6 giờ sáng. Trời ơi, tôi không thể nhớ được lần sau cùng gần cận với hậu phi mình.

Hôm qua, bà xã công nhận đã lừa dối tôi 10 năm qua. Suốt 10 năm qua. Đó dường như là một khoảng thời điểm dài nhưng tôi không thể hiểu được. Thậm chí tôi không cảm thấy đau. Cô ấy nói là bởi tôi đã đổi mới, tôi không còn là loài người trước kia. Tôi đã làm gì suốt 10 năm qua?

 (Ảnh: Internet)

(Ảnh: Internet)

Ngoài công việc, tôi thật sự chẳng thể nói vấn đề gì. Ko phải là một đấng phu quân đúng nghĩa. Chẳng phải là TÔI. Tôi là ai? Yếu tố gì đã xảy ra với tôi? Tôi thậm chí không yêu cầu ly dị, không hò hét, không khóc. Tôi đã không cảm thấy gì. Còn giờ, tôi có thể cảm thấy nước mắt của chính mình khi viết những dòng này. Nhưng không hề bởi bà xã đã lừa dối, mà bởi tôi đang trông thấy bản thân mình đã tự lụi đi như thế nào. Yếu tố gì đã xảy ra với loài người máu nóng, hoạt bát, ưa mạo hiểm tôi trước đó, loài người khát khao đổi mới nhân loại? Tôi nhớ bản thân mình đã được cô gái nổi nhất trường rủ đi chơi, nhưng đã từ chối, vì vợ tôi hiện thời. Trời ơi, tôi đã từng thật sự rất được các cô bạn gái lưu ý thời trung học, cả đại học cũng vậy. Nhưng tôi vẫn trung thành. Tôi không khám phá. Tôi học mỗi ngày.

Bạn còn nhớ việc đi du lịch và viết sách mà tôi đã kể? Phần lớn diễn ra trong những năm đầu đại học. Tôi làm cho việc bán thời điểm và dùng hết hầu hết những gì chính mình nhận. Giờ thì tôi dè xẻn từng đồng. Tôi không nhớ mình còn cung cấp tiền cho thứ gì, hay việc gì vui thú nữa, cũng không cho mình. Tôi hiện giờ còn muốn gì cơ chứ?

Cha tôi từ trần 10 năm trước. Tôi còn nhớ mẹ đã gọi điện phổ quát lần, bảo rằng phụ thân đang tí hon ngày càng nặng. Tôi thì càng ngày càng bận, sắp được thăng chức to. Tôi cứ lần khân, tự nghĩ là cha sẽ có thể chờ tôi. Rồi ông mất, và tôi được thăng chức. Tôi đã không chạm mặt ông suốt 15 năm, và bỗng dưng mất, tôi tự biết hiện thời có gặp mặt hay không cũng còn nghĩa lý gì. Tôi giải thích một bí quyết duy lý rằng chết là đã hết, có gì còn quan trọng nữa đâu.

TÔI ĐÃ NGHĨ GÌ VẬY? Hợp lý hóa mọi thứ, tậu cớ trì hoãn. Biện minh. Chần chừ. Hồ hết đều dẫn đến một điều, là sự vô nghĩa. Tôi nghĩ là sự ổn định vốn đầu tư là yếu tố quan trọng nhất. Và giờ tôi đã biết, là chắc chắn ko phải. Tôi hối hận vì đã không khiến gì với sinh lực của bản thân, khi còn có nó. Cả những đam mê của tôi, tuổi xanh của tôi. Tôi ăn năn đã để công tác chiếm giữ lấy cả đời mình. Tôi ân hận vì đã trở thành một đấng phu quân tồi, một cỗ máy kiếm tiền. Tôi ăn năn vì đã không xong xuôi cuốn tiểu thuyết, không đi du lịch, không ở bên con, vì đã biến thành một chiếc ví tiền vô cảm.”

Từ câu chuyện của bản thân mình, ông đặc biệt nhắn nhủ, “Nếu bạn đang đọc những dòng này, và bạn còn cả thế cuộc phía trước, hãy khiến cho ơn. Đừng trì hoãn, đừng gác lại ước mơ của chính mình. Hãy thu giãn năng lượng và ham mê của bản thân mình. Đừng dành toàn bộ thời gian thong thả mạng xã hội (trừ khi niềm đam mê của bạn cần nhân tố đó). Khiến ơn, hãy làm gì đó cho cuộc sống của bản thân khi bạn còn trẻ. Đừng ỔN ĐỊNH ở tuổi 20. ĐỪNG quên đồng đội, gia đình, đừng xem nhẹ mình. ĐỪNG bỏ phí cuộc sống của mình, hoài bão của mình, như tôi đã làm cho với cuộc sống của tôi. Đừng như tôi!”

Đừng để khi tới cuối cuộc hành trình, những nỗ lực mà bạn bỏ ra lại biến thành bất nghĩa bởi những người mà bạn nâng niu, động lực cho những nỗ lực ngay từ ban sơ đều không còn nữa. Công việc là cần thiết, tiền nong là quan trọng, đương nhiên bạn chẳng thể thôi việc và sống bất cần nhưng hãy biết cân bằng, dành thời gian cho mình và những người bao quanh. Đừng tiến công mất bản thân bản thân bởi chúng ta thật sự chỉ có một thế cục để sống, và thật sự cuộc sống đó có giới hạn thời điểm!

Theo Trí Thức Trẻ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét